Lên đầu trang
Di sản văn hóa
Thứ Sáu, 26/6/2026 08:41 (GMT+7)
Cổ vật Champa Đào Gia: Những dự định còn dang dở (kỳ cuối)
Hành trình tìm về cổ vật Champa của Đào Gia, suy cho cùng, là câu chuyện về lòng biết ơn tiền nhân - khi mỗi cá nhân góp tâm huyết và trách nhiệm của mình, những mảnh ghép lịch sử mới có cơ hội tiếp tục hiện diện trong đời sống hôm nay.

Nhà sưu tập Đào Danh Đức dành phần lớn cuộc đời mình cho hành trình sưu tầm, nghiên cứu và bảo tồn các giá trị di sản cổ vật Champa. Ảnh: HK

Sau hành trình từ Những đam mê với di sản", "Những lựa chọn không hối tiếc" đến "Những dặm dài duyên nợ", anh Đào Danh Đức khép lại câu chuyện Đào Gia bằng điều anh đang hướng đến - những mong muốn và dự định phía trước cho di sản cổ vật Champa của gia đình.

Từ những chuyến đi gian nan, những đánh đổi và không ít lần trở về tay không như từng đề cập, anh Đào Danh Đức đúc kết một triết lý mà anh xem là nền tảng của người coi di sản như trách nhiệm kế thừa và trao truyền: "Giá trị lớn nhất của cổ vật không chỉ nằm ở chất liệu quý hiếm hay niên đại lâu đời, mà ở chiều sâu lịch sử và văn hóa mà nó lưu giữ. Vì vậy, tôi luôn trân trọng bảo tồn hiện vật và sẵn sàng phối hợp với các cơ quan quản lý, các nhà khoa học để những giá trị ấy được nghiên cứu, giới thiệu và phát huy một cách bền vững."

Anh Đào Danh Đức (bên trái) và chị Nguyễn Ngọc Thuý (bên phải) cùng bà Lê Tú Cẩm, Chủ tịch Hội Di sản Văn hoá TP.HCM (ở giữa) bên Bảo vật Quốc gia Champa vừa được Nhà nước công nhận. Ảnh: HK

Nhận thức ấy cũng được giới chuyên môn ghi nhận. PGS.TS. Đỗ Văn Trụ, Chủ tịch Hội Di sản Văn hóa Việt Nam, từng đánh giá bộ sưu tập Đào Gia là một sưu tập phong phú, chứa đựng nhiều hiện vật quý hiếm. Đặc biệt, nhóm hiện vật kim loại quý thuộc văn hóa Champa đã bổ sung thêm nguồn tư liệu có giá trị cho công tác nghiên cứu, bởi trước đây nhiều hiện vật cùng loại chỉ được biết đến qua các công trình khảo cứu của học giả Pháp cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX, hoặc qua một số sưu tập hiện đang lưu giữ tại các bảo tàng lớn trên thế giới.

Trên thế giới, vai trò của bảo tàng và các thiết chế lưu giữ di sản vẫn luôn là chủ đề được giới học thuật tranh luận. Ngay tại Hoa Kỳ, nhiều nghiên cứu và diễn đàn chuyên ngành cho rằng bảo tàng không chỉ là nơi lưu giữ hiện vật, mà còn là không gian đối thoại xã hội - nơi kết nối quá khứ với những vấn đề của hiện tại.

Tại Việt Nam, các hội nghị và diễn đàn khoa học về di sản gần đây cũng liên tục nhấn mạnh yêu cầu tiếp cận đa chiều trong công tác bảo tồn, nơi kỹ thuật bảo tồn phải gắn chặt với nhận thức về lịch sử, văn hóa và cộng đồng đương đại. Quan điểm này được TS. Nguyễn Thị Hậu nhấn mạnh tại Hội thảo khoa học quốc gia "Nghiên cứu bảo tồn, phát huy giá trị di sản văn hóa Phật viện Đồng Dương" (TP. Đà Nẵng, ngày 15/5/2026).

Đặt trong bối cảnh ấy, những nỗ lực âm thầm của Đào Gia càng trở nên đáng trân trọng. Bằng nguồn lực của một gia đình, họ đã kiên trì nhiều năm trong việc sưu tầm, lưu giữ, nghiên cứu và từng bước đưa các hiện vật đến gần hơn với giới chuyên môn cũng như công chúng.

Tác giả cùng Nhà sưu tập Đào Danh Đức trong không gian trưng bày cổ vật Champa Đào Gia. Ảnh: HK.

Điều đáng quý không chỉ nằm ở những cổ vật được lưu giữ hay những bảo vật đang chuẩn bị ra mắt, mà còn ở sự kiên trì của những con người đã lựa chọn gánh vác trách nhiệm bảo tồn di sản - với nhận thức rằng di sản chỉ thực sự có ý nghĩa khi được bảo tồn một cách khoa học và chia sẻ với cộng đồng, cho các thế hệ mai sau.

Từ góc độ đó, hành trình của Đào Gia có thể được xem như một ví dụ về vai trò ngày càng rõ nét của khu vực tư nhân trong công tác bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa ở Việt Nam - vượt ra ngoài khuôn khổ của một bộ sưu tập tư nhân thông thường.

Rời Đào Gia, điều đọng lại trong tôi không phải là giá trị vật chất của những cổ vật, mà là niềm đam mê sưu tầm, cách ứng xử có trách nhiệm với lịch sử và văn hóa dân tộc - và có lẽ, cả những dự định còn dang dở, bắt đầu từ chính tình yêu và sự trân trọng sâu sắc dành cho cội nguồn.

Một góc trong không gian trưng bày cổ vật Champa Đào Gia tại TP.HCM. Ảnh: T.L

Điều còn lại là niềm tin rằng, khi có thêm những cá nhân sẵn sàng dành thời gian, tâm huyết và nguồn lực để gìn giữ di sản, những giá trị của quá khứ sẽ tiếp tục được bảo tồn và trao truyền cho tương lai. Và có lẽ, đó cũng chính là ý nghĩa lớn nhất của hành trình Đào Gia.

Nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Hải
Cùng chuyên mục
Cổ vật Champa Đào Gia: Những dặm dài duyên nợ (kỳ 3)
Đào Gia được giới nghiên cứu và công chúng biết đến qua nhiều hoạt động sưu tầm, nghiên cứu và giới thiệu di sản văn hóa. Tuy nhiên, phía sau những hiện vật đang được trưng bày trang trọng hôm nay là những câu chuyện dặm dài ít ai biết.
Cổ vật Champa Đào Gia: Những lựa chọn không hối tiếc (kỳ 2)
Trong câu chuyện về Đào Gia, điều khiến nhiều người nhắc đến không chỉ là quy mô bộ sưu tập hay giá trị của những cổ vật đang được lưu giữ. Điều đáng nói hơn là những lựa chọn mà gia đình đã thực hiện trong hành trình đồng hành cùng di sản.
Cổ vật Champa Đào Gia: Những đam mê với di sản (kỳ 1)
Nhiều người từng đặt câu hỏi: Liệu sưu tầm cổ vật có phải là "duyên nợ" mà không phải ai cũng được trao? Điều gì khiến một gia đình dành nhiều thế hệ theo đuổi công việc ấy? Và phía sau bộ sưu tập nổi tiếng - Cổ vật Champa Đào Gia - Đào Gia muốn gửi gắm gì?
Ban hành Quy chế quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa trên địa bàn tỉnh Sơn La
Ủy ban nhân dân tỉnh Sơn La đã ra Quyết định ban hành Quy chế quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa trên địa bàn tỉnh.
Chuyển đổi số văn hóa: Từ “số hóa di sản” đến kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo
Ngày 4/4 vừa qua, Thủ tướng Chính phủ ra quyết định số 611/ QĐ - TTg phê duyệt và ban hành Đề án “Chuyển đổi số trong lĩnh vực văn hóa đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045”. Đây không chỉ là một quyết định mang tính kỹ thuật, mà thực sự là một “tuyên ngôn” về sự phát triển trong lĩnh vực văn hóa.
EMC Đã kết nối EMC